English

Người đàn ông ấy lần đầu tiên tôi gặp là vào một chiều mưa mùa thu rất buồn 8 năm trước. Đang lang thang bỗng cơn mưa ập đến, mưa Châu Âu lạnh kinh khủng, đành trú mình ở cửa hàng nước hoa niche nhỏ xíu góc phố. Nơi ấy tôi gặp anh. Năm ấy tôi chỉ mới 21, còn nhiều mộng mơ và ảo tưởng về tình yêu, nên thấy cái người này sao đẹp mà đáng sợ. Áo khoác đen, kính đen, găng tay da cũng màu đen, mặt lạnh băng chẳng cảm xúc, hương gỗ thâm trầm, cỏ hương bài (vetiver) ngai ngái xộc lên mùi và xạ hương vấn vít, có đôi chút như mùi da rất nhẹ, có đôi chút như mùi thuốc lá cháy khét trên ngón tay. Thời gian gặp nhau chỉ đúng bằng một cơn mưa rồi tưởng như chia xa mãi. Tôi vẫn nhớ anh từ đó.

Mấy hôm trước, Hà Nội mưa rầm rĩ sau một đợt nóng kinh hoàng, tôi lại gặp người ấy. Lần này tôi nói chuyện đc lâu hơn, và ngồi sát gần bên hơn. Và hoàn toàn đổ gục.

Sau bao thăng trầm buồn bã lẫn hạnh phúc vui tươi, tôi đã nhìn anh bằng con mắt khác, không còn đáng sợ và tăm tối nữa. Tôi nhận ra sự ấm áp bên trong hương gỗ Cashmere, sự kiên định từ Vetiver ngai ngái, sự nồng nàn ẩn giấu trong xạ hương. Ở anh có chút gì đó cô đơn nhưng mạnh mẽ, lạnh lùng nhưng không bốc đồng, không khoe mẽ mà vẫn quyến rũ, sự quyến rũ từ khí chất. Không bóng bẩy như TF Grey Vetiver, không giàu có như Terre Hermes, cũng không đầy tự sự như Serge Lutens, mà ở anh là sự nam tính tĩnh tại khiến người khác luôn muốn ở gần, muốn được dựa vào những khi mệt mỏi và tâm sự buồn vui những ngày mưa nắng thất thường. Ngay cả những ngày nóng như đổ lửa, vẫn muốn được gặp nhau,vẫn muốn được cuộn mình vào cái hương Vetiver ám ảnh ấy.
Ôi, một mối tình thầm kín, si mê và đắm say.

Ah tên anh ấy là gì nhỉ ?
Encre Noire, họ Lalique, một cái tên rất Pháp.


Encre Noir

My first encounter with him was short and unexpected but I could still remember it very clearly. On a rainy autumn day eight years ago, while I was wandering aimlessly around the town, it started raining in torrents and I was forced to hide in a little shop at a corner of the street. There, I met him. Covering entirely in black, he stood there solemnly without noticing my appearance. At that time, I was 21 and dreamed a lot about a love like in the movies. He looked so distant, scary but yet so attractive. Standing next to him, my nose was burnt with the scent of musk. There was also a touch of burning leather and the scent of smoke lingering between the fingers. But it was the smell that I could never forget…

Since then I haven’t met him again… until a few days ago. Like a twist of fate, I also met him on another rainy day. But this time, I was bold enough to get close to him. We came to know each other and I fell completely for him. After all these years, he has become less scary. I can sense the warmth of cashmere, the earthiness of vetiver, and the intensity of musk from him. Perhaps he might not look as fabulous as TF Grey Vetiver, neither be as rich as Terre Hermès nor having much narrative as Serge Luten. But his calmness and stability are things that I always need when I am sad or getting tired.

Oh, I forgot to introduce him, didn’t I?
Encre Noir. Last name: Lalique. A very French name.

© Photo Courtesy of What Men Should Smell Like